'Không có ôtô, ngày lễ, Tết rất khổ tâm'
Đọc bài viết '5 điều lợi khi không mua xe hơi', chỉ những điều lợi giống như tác giả nêu cả nhà tôi sáng mùng một Tết nào cũng cãi nhau. Gia đình bên nội tôi 6 người: bố, mẹ (đều đã gần 60 tuổi), em gái gia đình nhỏ 3 người của tôi. Nhà tôi không phải không điều kiện. Bố mẹ tôi một căn nhà mặt tiền Nội đang cho thuê, ông cũng sỡ hữu đang sống một căn chung 3 phòng ngủ cao cấp. Hàng tháng hai người thu về khoảng 40 triệu tiền thuê nhà lương hưu, chưa kể vài cuốn sổ tiết kiệm gửi lấy lời, nói chung chẳng phải lo nghĩ nhiều.

Tuy nhiên, nhà tôi chưa bao giờ sở hữu ôtô. Bố tôi đã bằng lái xe, ông rất thích lái xe, nhưng lúc nào cũng bàn lùi về việc mua xe. Ông viện đủ thứ do, rằng đi đâu thì gọi taxi, lái xe ra phố cổ ăn phở phải đỗ xa hàng km khổ ra, cả năm chẳng việc phải đi ôtô phải mất phí hàng tháng nuôi ...

Mọi chuyện cũng chẳng , cho tới khi tôi lấy vợ con nhỏ. Giờ đây với gia đình 6 người, muốn đi cùng một chiếc taxi phải gọi xe 7 chỗ. Khổ nỗi, Nội xe 7 chỗ rất hiếm. Đặc biệt vào ngày Tết taxi rất "chảnh", đi cuốc ngắn không đi, đặt trước cũng không được.

Đã 3 năm rồi, cứ vào sáng mùng một Tết, một không khí u ám căng thẳng bao trùm lấy gia đình tôi. Tất cả chỉ xoay quanh một chuyện - gọi taxi.

Bố tôi ra đứng đầu ngã , đăm chiêu chờ đợi một chiếc taxi không khách đi qua. Em gái tôi thì chăm chú theo dõi ứng dụng đặt taxi trên điện thoại - không xe. Mẹ tôi bấm điện thoại gọi hết người này tới người khác (lần nào đi taxi cũng xin số điện thoại để gọi), không ai rảnh.

15 phút, 30 phút, 1 tiếng, 2 tiếng trôi qua.. những cái thở dài, sự thất vọng hiện lên khuôn mặt mỗi người mỗi người. Hành trình chỉ khoảng 20 km quanh Nội để chúc Tết con họ hàng của nhà tôi còn nhiều chông gai lắm. Ngay cả khi bắt được một chiếc taxi (4 chỗ, bố mẹ tôi vẫn sẽ đi xe máy đi cùng), liệu anh tài xế "mủn lòng" chờ 15-20 phút tại mỗi điểm đến không?

Chúng tôi phải đi thăm bên nội, bên ngoại, nhà , , chú, bác, mỗi nhà cách nhau chừng 2 km - quãng đường đó, liệu bác tài nào chịu đi. Mẹ tôi đã không ít lần khóc ra nước mắt, chứng kiến vợ tôi phải ôm con nhỏ đứng dưới trời mưa xuân ngày Tết cả tiếng đồng hồ không bắt được xe. Bao nhiêu lần lời qua tiếng lại, giận hờn, chỉ bác tài đã hứa sẽ đợi 15 phút, rồi vẫn bỏ đi.

Xung quanh, bao gia đình ăn mặc xúng xính, tươm tất đi du xuân trên những chiếc Morning hay i10. Những bản nhạc xuân rộn phát ra từ những bộ stereo mặc không đắt tiền nhưng cũng đủ khiến lòng người xao xuyến. Trong khi nhà tôi thừa sức mua một chiếc xe 7 chỗ 1-2 tỷ, nhưng vẫn chọn gửi tiền trong ngân hàng đế lấy tiền lời... đi taxi.

Độc giả Việt Anh

2018 © Công ty JaVoca