Vì sao Mỹ Mở rộng luôn khó đoán?
Trong 11 năm qua, Wimbledon chứng kiến hai trường hợp bảo vệ thành công ngôi địch (Djokovic vào các năm 2014-2015 2018-2019), Roland Garros năm lần (Nadal giai đoạn 2010-2014)??và Australia Mở rộng bốn lần (Djokovic các năm 2010-2013). Tại các giải Grand Slam đó luôn một tay vợt chiếm ưu thế rệt trong hơn một thập kỷ qua. Nhưng kể từ sau Roger Federer năm 2008, không ai địch hai lần liên tiếp tại Mỹ Mở rộng. 

do ràng nhất lịch thi đấu. Do giải Grand Slam cuối cùng của năm, các tay vợt đến Flushing Meadows mang theo tất cả mệt mỏi từ các giải đấu họ tham dự trước đó. Mỹ Mở rộng cũng bước ngoặt quan trọng của bảng thứ tự ATP.

New York, Djokovic đã rút lui bởi chấn thương vai, trước khi Federer thua cuộc trong một trận đấu anh đã phải yêu cầu chăm sóc y tế cho vùng cổ lưng. Các ứng viên khác như Dominic Thiem Stefanos Tsitsipas cũng không đủ độ sắc bén để đua tranh, trong khi Á quân năm ngoái Del Potro thì vắng mặt. Del Potro không phải trường hợp riêng lẻ trong mấy năm gần đây. Trên thực tế, việc các tay vợt vào chung kết năm trước đã không giữ được thể lực cho năm tiếp theo luôn một chủ đề lặp đi lặp lại.

Năm ngoái, Nadal không thể bảo vệ ngôi địch khi bỏ cuộc trong trận gặp Del Potro bán kết. 12 tháng trước đó, cả hai tay vợt đã mặt chung kết Mỹ Mở rộng 2016 Wawrinka Djokovic đều cùng bỏ giải kết thúc mùa giải sớm bởi nguyên nhân chấn thương. Federer cũng từng rơi vào hoàn cảnh tương tự Mỹ Mở rộng 2016. Trong khi, thể ọp ẹp cũng đã buộc Nadal phải bỏ qua giải năm 2012 2014, tay vợt Tây Ban Nha lần đăng quang năm 2013.

Những dữ kiện đó cho thấy Mỹ Mở rộng trở thành ác mộng về thể chất của các tay vợt. Nỗi sợ dính chấn thương trước khi đến Flushing Meadows đã trở thành kinh niên, khiến "Big Three" phải điều chỉnh lịch trình. Họ đã phải bỏ lỡ một trong hai giải Masters 1000 Cincinnati Montreal.

Một phần nguyên nhân khác đến từ mặt sân. Việc "Big Three" thống trị tại Wimbledon Roland Garros đến từ thực tế: rất ít tay vợt thể đáp ứng điều kiện chuyên biệt của mặt sân cỏ hay sân đất nện. Sân cỏ Wimbledon luôn ác mộng với hầu hết tay vợt trẻ từng trải qua. Lối chơi của họ không kịp thích nghi với sự lập dị của mặt sân này. Sau khi bị loại vòng đầu tiên Wimbledon 2019, cả Alexander Zverev lẫn Tsitsipas đều thừa nhận rằng, mặt sân cỏ thách thức khó vượt qua.

Nhờ dày dạn kinh nghiệm, "Big Three" không gặp những rắc rối tương tự, đã học được cách làm chủ những mặt sân này trong suốt thời gian từ 15 đến 20 năm qua. Tính từ năm 2002, không một ai khác ngoài Federer, Djokovic, Nadal hay Murray lên ngôi địch. Tại Roland Garros, sự vượt trội trên sân đất nện của Nadal so với phần còn lại đã khiến Pháp Mở rộng trở thành sàn độc diễn của tay vợt Tây Ban Nha, giúp anh biệt danh "Ông Vua sân đất nện".

Sân cứng - mặt sân của Mỹ Mở rộng Australia Mở rộng - thì hoàn toàn khác. Về bản, sân cứng mặt sân mặc định trong tennis, bởi tất cả tay vợt đều thoải mái khi chơi. trở nên phổ biến cũng bởi nhiều môn thể thao khác thể thi đấu trên mặt sân cứng. Do vậy, nhiều tay vợt khả năng gây nên "cơn địa chấn" tại Mỹ Mở rộng Australia Mở rộng. Nhưng Melbourne Park, vẫn ít bất ngờ hơn, do Australia Mở rộng giải đấu mở màn cho mùa giải mới, nên các tay vợt sung sức hơn.

Trong sáu lần gần nhất đến Flushing Meadows, Federer đã lần lượt gục ngã dưới tay những Tommy Robredo, Marin Cilic, Del Potro, John Millman mới nhất Dimitrov.

Trong bốn giải Grand Slam, Mỹ Mở rộng diễn ra trong điều kiện khí hậu khó khăn nhất. Melbourne rất nóng vào tháng 1 nhưng độ ẩm không cao ban tổ chức Australia Mở rộng đã làm tốt các phương pháp đối phó với sự ảnh hưởng của thời tiết.

Nhưng độ ẩm cao trong mùa New York khiến Flushing Meadows trở nên quá khắc nghiệt cho các tay vợt, bất chấp họ rèn thể lực rất chăm chỉ đến mức nào. Federer rời Mỹ Mở rộng 2018 với chiếc áo ướt đẫm mồ hôi sau trận thua Millman. Chính Millman cũng phải xin ra sân giữa chừng trong trận tứ kết với Djokovic để thay quần áo, bộ đang mặc đã ướt sũng. Trong ngày thi đấu thứ hai đã sáu tay vợt rút lui, trong đó năm trường hợp liên quan đến sốc nhiệt. Thời tiết khắc nghiệt đến nỗi cả "thang đo nhiệt" mang ra sử dụng trong các trận đấu của nam đầu tuần thứ hai Mỹ Mở rộng.

Năm 2012, một cơn gió mạnh đã thổi bay cả ghế của tay vợt vào sân đấu, khán giả phải tán khỏi khán đài của khu tổ hợp Flushing Meadows. "Đó chắc chắn một trong những điều kiện thời tiết khó khăn nhất tôi từng trải qua", Murray nói khi ấy.

Nhờ được lắp đặt mái che sau đó, các sân Arthur Ashe Louis Armstrong không còn bị ảnh hưởng bởi gió mưa. Nhưng cũng chính mái che khiến bầu không khí trong hai sân đấu trở nên ngột ngạt nóng bức hơn.

Dưới những điều kiện biến động đó, rất khó để các tay vợt giữ được phong độ cao, thế, rất nhiều bất ngờ đã xảy ra.

Trái ngược với sự tĩnh lặng đã trở thành truyền thống Wimbledon, Mỹ Mở rộng luôn tận hưởng cảm xúc điên rồ. Lịch thi đấu, cải thiện từ vài năm qua, vẫn tạo cảm giác được thiết kế để hút cạn năng lượng của các tay vợt đang kiệt sức. Các trận bán kết được lên lịch thi đấu vào thứ Bảy, ngay hôm sau trận chung kết, Mỹ Mở rộng luôn sự kiện thể thao hấp dẫn nhất trên truyền hình.

Các tay vợt cũng phải quen với không khí lộn xộn ít gặp các giải Grand Slam khác, nhất trong các trận đấu diễn ra vào buổi tối. Khán giả đi bộ giữa các sân, chế nhạo những tay vợt họ không ưa nói chuyện ồn ào trong các trận đấu.

Nhà địch lẫy lừng cỡ Djokovic còn bị đám đông la ó sau khi chấn thương khiến anh phải bỏ cuộc trong trận đấu vòng bốn gặp Wawrinka. Những sự cố liên quan tới Serena Williams cũng diễn ra trong bầu không khí điên cuồng trên sân Arthur Ashe buổi tối.

Đó những đặc trưng của Flushing Meadows, nơi phần lớn mọi dự đoán trở nên sai lầm. Nadal cuối cùng đã

2018 © Công ty JaVoca