Những xưởng dệt thủ công cuối cùng ở Sài Gòn
Làng dệt Bảy Hiền (phường 11, quận Tân Bình, TP HCM) từng nơi những người dân huyện Duy Xuyên, Điện Bàn (Quảng Nam) di vào lập nghiệp trong những năm chiến tranh tiếp tục mưu sinh bằng nghề dệt mang từ quê hương. Vào những năm 80 - 90 thế kỷ trước, làng dệt nức tiếng này tới 1.700 hộ theo nghề, lượng vải làm ra cung cấp khắp miền Nam. Ngày nay, số hộ dân trụ với nghề chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ông Trương Mậu Đông (47 tuổi, đường Nguyễn Tòng) người hiếm hoi thuộc thế hệ thứ sáu trong gia đình theo nghề dệt. Một mình ông phụ trách 4 máy dệt khung gỗ, công nghệ của những năm 1980.

"Nghề này khó cực lắm máy chạy ồn ào cả ngày nhưng thợ phải luôn tay luôn mắt. Nhiều năm trước, gia đình tôi cũng hơn chục máy. Mỗi máy mua cả hơn cây vàng, giờ hàng làm ra ế ẩm quá nên phải bán bớt", ông Đông thở dài, vừa điều chỉnh khung dệt truyền thống.

Cứ khoảng 5 - 10 phút, ông Đông tra con thoi vào khuôn để tiếp tục dệt. Theo ông, công việc này lặp lại kéo dài suốt 6 đến 8 tiếng trong ngày.

Yến cầm trên tay tấm vải phi bóng thành phẩm - loại vải mộc để chờ giao bán cho các mối hàng trong thành phố. "Thời hoàng kim, vải đây rất được giá (15.000 đồng mỗi mét), giờ giảm chỉ còn 1/3 giá. Tôi nghĩ mình sẽ làm nghề này cho đến khi không còn ai mua nữa, bây giờ chuyển nghề cũng không biết làm ", nói.

Theo các hộ dân khu Bảy Hiền, nghề dệt vải tại đây thương hiệu từ năm 1960, đến khoảng năm 1993 thì bắt đầu chững lại bởi sự cạnh tranh của hàng hoá Trung Quốc Hàn Quốc. Năm 2001, các gia đình điều kiện chuyển đổi từ máy dệt khung gỗ sang máy nước, máy kim với hy vọng nghề dệt sẽ hồi sinh. Tuy nhiên, việc sản xuất ạt, khiến vải tồn đọng, tiền gia công giảm từ 5.000 đồng xuống còn 800 đồng mỗi mét khiến nhiều hộ thua lỗ, phải đóng cửa sở hoặc chuyển đổi nghề. Hiện hơn 90% hộ dân làng dệt đã chuyển nghề.

2018 © Công ty JaVoca